CAO NGUYÊN ĐÁ MÙA XUÂN VỀ

Từ KM 0 ở thành phố Hà Giang, chúng tôi bắt đầu hành trình chạy xe máy về trấn cổ Đồng Văn trong cái lạnh se sắt…

Người ta bảo Hà Giang mùa nào cũng đẹp, nhưng đẹp nhất là mùa xuân, cả cao nguyên đá chìm trong sắc hoa đào, hoa lê, hoa mận. Chúng tôi vượt một chặng đường dài để đến với cao nguyên đá những ngày đầu xuân, 3 cô gái, 3 chiếc ba lô, và 3 trái tim háo hức khám phá.

Hà Giang chào đón chúng tôi bằng một cơn mưa nhỏ ở Yên Minh và cái lạnh đột ngột không báo trước. Từ KM 0 ở thành phố Hà Giang, chúng tôi bắt đầu hành trình chạy xe máy về trấn cổ Đồng Văn trong cái lạnh se sắt. 


Ảnh minh họa

Mọi người bảo “Chỉ có 3 chị em gái, đi lên tận Hà Giang xa xôi các em không sợ gì à?”. Chẳng giấu gì, chúng tôi bảo, sợ thì có sợ, nhưng không vì thế mà ngăn được khát khao lên đường. Và chúng tôi tin rằng, dọc đường đi chúng tôi sẽ gặp gỡ thêm bạn bè, sẽ gặp được những điều thú vị. 

Ngay khi đến cổng trời Quản Bạ khi đang ngồi nghỉ chân ở một quán nước, bạn chủ quán hỏi chúng tôi về điểm đến tiếp theo và nhiệt tình chỉ cho chúng tôi một nơi ngắm hoa đẹp và ít người biết. Theo lời chỉ dẫn của Giàng – chủ quán nước, chúng tôi rẽ từ trung tâm Quản Bạ vào Cao Mã Pờ, men theo những con đèo quanh co để đến với một xã biên giới của Hà Giang. 

Vượt gần 20km đường đèo, khung cảnh trước mắt làm chúng tôi hét lên vì sung sướng. Bên đường một đồi hoa đào nở đỏ rực trên nền đá tai mèo xám xịt, phía dưới là bản Vàng Chá Phìn với những nếp nhà bình yên. Chúng tôi xem đó là món quà cho một chặng đường xa. Dường như cái tên Cao Mã Pờ vẫn còn xa lạ với khách du lịch, nên nơi này chỉ có 3 chị em chúng tôi ngồi ngắm thung lũng hoa, nhìn những cánh hoa rơi trong gió. 


Ảnh minh họa

Dừng xe ven đường, chúng tôi men theo một con đường đầy hoa dẫn xuống bản xin chụp hình. Những người dân nơi này, với lòng hiếu khách nồng hậu, mời bằng được 3 chị em tôi vào nhà ăn kẹo, uống nước chè và sau đó là uống thử một chút rượu ngô của nhà nấu. 

Rời Cao Mã Pờ mỗi chúng tôi đều mang theo một chút lâng lâng của vị rượu ngô, hay là chút men say từ chính khung cảnh thơ mộng bình yên nơi này.

Tôi nghĩ mình sẽ không quên gì ở Hà Giang, không quên những bông hoa tam giác mạch một chiều mùa đông lần đầu gặp gỡ, không quên những ngày vừa mở mắt đã quơ tay tìm điện thoại tắt báo thức và háo hức dò bản đồ để đi trên những con đường lạnh căm căm và mù sương, những cung đường chỉ có chúng tôi, thích dừng đâu thì dừng. Tôi đã ghi vào đầu thật nhiều hình ảnh của những địa danh vội vàng trôi qua dưới vòng bánh xe mà không kịp dừng lại, những Thẩm Mã, Sủng Là, Yên Minh, Phó Bảng, Nho Quế, Mã Pí Lèng, Mèo Vạc… Những sáng này, muốn trở lại Hà Giang, sáng sớm mặc cái áo khoác dày, buộc chặt ba lô phía sau yên xe, và lại cùng nhau hăm hở lên đường. 

 

Huyền Trần

(Bài dự thi: “Chuyến đi của tôi” – lần 1)

Trả lời

Note: Comments on the web site reflect the views of their authors, and not necessarily the views of the bookyourtravel internet portal. Requested to refrain from insults, swearing and vulgar expression. We reserve the right to delete any comment without notice explanations.

Your email address will not be published. Required fields are signed with *

*
*