CHUYẾN ĐI ĐÀ NẴNG ĐÁNG NHỚ

…Phía xa là mặt trời đỏ au đang bắt đầu lùi dần về chân trời, núi vẽ những đường mờ tím, tiếng chim hót líu lo đan xen với tiếng nhạc dương cầm dìu dịu, xung quanh lại chẳng có ai, với tôi đấy cũng là một khoảnh khắc rất tuyệt vời…

Chuyến đi này là lần thứ hai tôi đến Đà Nẵng. Đà Nẵng không phải mùa du lịch nên vắng vẻ. Sáng thứ 7 bên bờ sông Hàn, nắng vàng rộm chiếu xiên qua những kẽ lá, gió hây hẩy từ sông thổi lên, phố xá đủ xe cộ qua lại để không quá ngái ngủ, và đủ thưa người để khiến thời gian như chậm lại.

Bánh tráng Trần ở Đà Nẵng quán rộng thênh thang. Nhân viên quán liên tục bưng rau, bưng bánh tráng ra trút lên đĩa ngay khi một thức gì đó vơi đi mà không cần đợi khách gọi. Đã lâu lắm rồi, tôi chưa được phục vụ ân cần và chu đáo như thế. Miếng thịt thái mỏng tang, chuối xanh hơi chát, dứa góp vào chút chua, cộng với vị mát lịm đầu lưỡi của bạc hà, cái mùi hăng hăng của rau húng, dẻo ngọt từ gạo của sợi bún, và đặc trưng nhất là món mắm nêm, mỗi lần cắn là một lần thấy cả thiên nhiên trôi vào cuống họng.

Ảnh minh họa

Ăn no một bụng bánh tráng, chúng tôi đi dạo dọc bờ biển Mỹ Khê. Biển đêm được thắp sáng bởi những ngọn đèn đường, tạo ra những vùng sáng đan xen vào nhau quấn quýt. Bàn chân tối ngày bị bó trong giày dép của tôi được tiếp xúc với cát ẩm, với những con sóng mơn man êm ái. Trong trạng thái lâng lâng là kết quả của cái dạ dày được thỏa mãn, của sóng biển rì rào bài ca bất tận, của gió biển mang đầy không khí trong lành. 

Biển Cửa Đại được xếp vào một trong 50 bãi biển đẹp nhất thế giới. Điều tôi thấy đẹp nhất ở bãi biển ấy là sự bình dân của nó. Biển trưa đó vắng vẻ, chúng tôi ngồi ăn hải sản tươi trên bộ bàn ghế xinh xắn, dưới một tán ô cũng xinh xắn, ngay cạnh bờ biển. Khoảnh khắc tận hưởng càng ghẹ tươi ngọt lịm, nhìn ra biển lấp lánh dưới nắng trưa, và nhắm mắt thấy gió dào dạt đẹp đến nỗi tôi thấy rưng rưng xúc động, chỉ muốn cô đặc nó lại để không bao giờ mất.
Bà Nà không còn hoang sơ như lần đầu tiên tôi đến và nhìn thấy một con bướm to bằng quyển vở. Bây giờ ngọn núi đã được xẻ ra làm đường trơn láng, và trên đỉnh núi mọc lên những lâu đài đền chùa nguy nga. 

Ảnh minh họa

Điểm đến cuối cùng của tôi là khu suối khoáng Phước Nhơn. Nằm ngâm trong bùn ấm thoảng mùi gừng, ngay bên cạnh là ruộng lúa đang bắt đầu chín vàng tỏa hương thơm mát, phía xa là mặt trời đỏ au đang bắt đầu lùi dần về chân trời, núi vẽ những đường mờ tím, tiếng chim hót líu lo đan xen với tiếng nhạc dương cầm dìu dịu, xung quanh lại chẳng có ai, với tôi đấy cũng là một khoảnh khắc rất tuyệt vời. Trên đầu là mái lá lợp bằng dừa, xung quanh hầu như hoàn toàn yên tĩnh, tôi đã nghĩ trải nghiệm ấy không thể hoàn hảo hơn.


Lê Hải Nhung

(Bài dự thi: “Chuyến đi của tôi” – lần 1)

Trả lời

Note: Comments on the web site reflect the views of their authors, and not necessarily the views of the bookyourtravel internet portal. Requested to refrain from insults, swearing and vulgar expression. We reserve the right to delete any comment without notice explanations.

Your email address will not be published. Required fields are signed with *

*
*