CÓ GÌ ĐÂU, MÌNH ĐI SAPA VỚI ANH HAI

Sẽ không lạ gì khi bạn được gặp những em bé má đỏ hây hây ngủ say sưa trên lưng mẹ, lưng bà, lưng chị ở mảnh đất này. Là nơi những phong tục tập quán được gìn giữ một cách gần như nguyên vẹn, cùng nghề thủ công tỉ mẩn và ca múa hát hò đậm tính chất cộng đồng của vùng núi non Việt Nam. 

Đấy, hai kẻ cô đơn khoác vai nhau đi đến mảnh đất tình – Sapa, chỉ cần một lời gợi mở thêm một cái gật đầu cái rụp là tụi mình đi, gấp đến mức còn chưa kịp mua một đôi giày êm ái. Thế là, giày vắt ngang cổ, chân đất mình thở hổn hểnh lên tới đỉnh Phanxipan, ào ào mưa rơi, vù vù gió thổi. 


Ảnh minh họa

“Đúng là lãnh thổ Việt Nam có hình chữ S thật!”

Ai say gì thì say, mình say xe, siêu say xe. Nên cứ chốc chốc lại giật giật áo anh hai hỏi “đến chưa?”, hay “còn mấy km nữa?”. Hai anh em bay từ Đà Nẵng ra Hà Nội rồi lại ngồi xe lắc lư từ trưa đến chiều mới tới Sapa. “Đúng là lãnh thổ Việt Nam có hình chữ S thật!” là câu đầu tiên và duy nhất mình nghĩ ra được trong suốt chặng đường. Chẳng biết có bao nhiêu chữ S nối đuôi nhau nữa, nghiêng về bên trái, chưa kịp cân bằng lại xe đã bẻ lái sang phải, dồn dập.

“Sapa êm và yên như một chiếc đệm bông”

Nếu có ai đó muốn hỏi thời tiết tháng sáu ở Sapa ra sao, mình chỉ có thể trả lời là “mưa ít”, “mưa nhiều” và “tạm tạnh mưa” mà thôi. Năm ngày, ngày nào anh hai cũng xếp hai cái áo mưa sau lưng, một vàng và một xanh. Trên chiếc Wave S thuê ở homestay, hai anh em đi Bản Cát Cát ngay hôm sau đó. Đường đến đây quanh co, hai bên là ruộng bậc thang, rồi những mái nhà lấp ló, tự tại giữa núi non hùng vĩ. Mình cứ vậy, lặng thinh ngồi sau lưng anh hai, nghe tiếng gió rít ngang tai vù vù, chẳng để ý mưa đâu. À thì ra đây là cái núi rừng Tây Bắc người ta hay gọi, hoang sơ, nhưng đủ dịu dàng trong cảm nhận.

Sẽ không lạ gì khi bạn được gặp những em bé má đỏ hây hây ngủ say sưa trên lưng mẹ, lưng bà, lưng chị ở mảnh đất này. Là nơi những phong tục tập quán được gìn giữ một cách gần như nguyên vẹn, cùng nghề thủ công tỉ mẩn và ca múa hát hò đậm tính chất cộng đồng của vùng núi non Việt Nam. 

Ảnh minh họa

“Người Sapa hiền lành, hiếu khách”

Món ăn đầu tiên của hai anh em ở Sapa là cơm rang, là cơm rang size XXL mọi người ạ, bao ngon và bao no. Tụi mình còn được anh chủ quán mời ăn dưa, hình như là dưa lê, sau lần đó về là dưa lê thành món khoái khẩu luôn. À, thịt nướng ở đây được ăn với cả 10 loại nước chấm ấy, xanh đỏ vàng, được bày cả thẩy lên bàn. Ngồi co ro một góc ăn thịt, uống nước quả, thở phì phà ra khói. Lúc đó mình đã ước có thể gói ghém một chút không khí ở đây nhét vào trong lọ thủy tinh, rồi mang về tận Sài Gòn thả vào cái phòng nóng 37 độ rồi đóng cửa lại thôi!!

 

Lê Nga

(Bài dự thi: “Chuyến đi của tôi” – lần 1)

Trả lời

Note: Comments on the web site reflect the views of their authors, and not necessarily the views of the bookyourtravel internet portal. Requested to refrain from insults, swearing and vulgar expression. We reserve the right to delete any comment without notice explanations.

Your email address will not be published. Required fields are signed with *

*
*