CÓ MỘT SAPA KHÁC LẠ – NGƯỜI KHÔNG QUEN

..Ánh dương cứ thế dần dần mà ló rạng, mù sương, mây xám cũng thế mà tan ra. Mọi thứ như hồi sinh, xanh tươi. Người biết không, lòng ta sẽ vui mừng reo ca. Kìa nắng lên rồi! Rồi bỗng chốc cả khoảng trời cứ thế mà xanh ngắt, mà rộng ra, mà cao vời vợi…

Người nói Sapa ồn ào. Tôi không biết nói gì nữa. Người tiếc một Sapa thơ mộng giờ lại đông đúc đến ngột ngạt. Tôi cũng lặng im, gật đầu. Người cứ hờn mấy con dốc nhỏ hẹp đêm ngày bị đào xới. Chẳng sai đâu, nhưng là do người đã vội vàng đấy chứ. Đấy là Sapa của người. Sapa của tôi lặng lẽ hơn nhiều.


Ảnh minh họa

Người có biết khoảnh khắc diệu kì nhất mà ta có thể tận hưởng ở đây là gì không? Oh, không phải là ánh nắng lung linh trên đỉnh Fansipan đâu, cũng không phải khi người đứng trên biển mây bồng bềnh tựa cổ tích, càng không phải những cánh đồng lúa chín vàng ươm. Những điều ấy cũng thường thôi, thường tựa hơi thở của chính người vậy.

Những ngày Sapa đông giá, ngoài kia, sau ô cửa kính là một màu trắng xóa của mù sương. Chúng sà xuống từng khe cửa len vào từng ngõ ngách, người thèm cái bếp lửa hồng biết bao, lúc ấy người thèm những ngày nắng ấm vô cùng. Người đợi tuyết ư? Giá lạnh lắm, chi bằng đợi bình minh đi. Người biết đấy, đôi khi cả tuần liền chẳng thấy trời xanh đâu, thèm một tia nắng đâm xuống xé cái khoảng xám xịt đến nao lòng như đứa trẻ thèm một que kem ngày hè. Rồi một sớm chợt tỉnh giấc, phía xa chân trời kia, ánh dương dần lên. Màu của nắng, màu của hân hoan. Khiến lòng người rộn ràng. Chính cái khoảnh khắc ấy, nó diệu kì vô cùng.


Ảnh minh họa

Ánh dương cứ thế dần dần mà ló rạng, mù sương, mây xám cũng thế mà tan ra. Mọi thứ như hồi sinh, xanh tươi. Người biết không, lòng ta sẽ vui mừng reo ca. Kìa nắng lên rồi! Rồi bỗng chốc cả khoảng trời cứ thế mà xanh ngắt, mà rộng ra, mà cao vời vợi. Lòng ta bỗng thấy khoan khoái. Cái thứ ấm áp dưới ánh nắng sớm chạy lăn tăn trên đôi bàn tay khiến ta mê mẩn. Những giọt sương vỡ vụn trong tinh khôi. Đầu ngõ bầy chim bỗng ríu rít đến lạ thường, líu lo, hát ca đến say mê. Người biết không, tôi thấy sao mà chiếc lá xanh đến thế, dù chỉ còn đôi ba chiếc. Bông hoa lê trắng tinh khôi đẹp giản dị, xen những nụ anh đào hồng hồng nhỏ nhỏ xinh xinh, tôi nghe thấy mùa xuân về trên mái hiên nhà. Rồi ngoài cánh đồng bọn lợn chạy tung tăng, quanh mấy con trâu leng keng tiếng chuông ở cổ. Chốc chốc lũ vịt cười khà khà dưới mương nước. Tất cả làm tôi thấy tràn đầy năng lượng, sinh lực. Chỉ thèm hít thở thật sâu, mà ôm lấy tất cả, cả luôn biển mây trước tầm mắt. 

Chỉ trong đôi phút ngắn ngủi ấy mọi thứ đột nhiên xanh tươi, đầy sức sống, thật kì diệu.
Ngoài ngõ, nắng lên, đôi ba cô gái Mông đan khăn cho người thương. 
Bình dị và an yên. Đấy là một Sapa, mà người đã vô tình bỏ qua bởi vội vàng.

 

Nguyễn Vĩnh Công

(Bài dự thi: “Chuyến đi của tôi” – lần 1)

Trả lời

Note: Comments on the web site reflect the views of their authors, and not necessarily the views of the bookyourtravel internet portal. Requested to refrain from insults, swearing and vulgar expression. We reserve the right to delete any comment without notice explanations.

Your email address will not be published. Required fields are signed with *

*
*