ĐÀ LẠT KHÔNG “LẠT” ĐƯỢC ĐÂU

Tình yêu không phải lúc nào cũng màu hồng. Tình yêu của mình với Đà Lạt cũng thế. Dẫu đằm thắm và chân tình nay có kèm chút “từng trải” khiến con người ta khiêm nhường hơn, bớt nói lời hoa mĩ lại và suy nghĩ sâu hơn rằng: mình làm được điều gì?

“Lắng nghe chiều xuống thành phố mộng mơ, màu lam tím Đà Lạt trong nắng chiều”. Câu hát thật hay đúng không, nó gợi lên hình ảnh về Đà Lạt không chỉ qua hình ảnh trong tưởng tượng, mà còn qua âm thanh và cả một chút cảm xúc trong lòng chúng ta. Có lẽ, cũng từ những sáng tác đằm thắm và nên thơ như thế này, phải chăng khiến chúng ta luôn nghĩ về Đà Lạt bằng tình yêu.

Mình cũng yêu Đà Lạt, may mắn có cơ hội lên tìm hiểu về cà phê ở Nông trại Sơn Pacamara và đi sâu vào “đời sống” của Đà Lạt. Mỗi sáng sáng xách giỏ đi chợ mua rau thịt, trưa trưa quoãi rổ đi hái cà phê và chiều về qua những đồi thông, nghe tiếng “thông reo” ào ào trong gió. Mình cao hứng lắm, vì cuộc đời mấy ai được vui thú điền viên như thế. Mấy lần chiều đi hái cà phê về, các anh em nhà mình ở Nông trại thường cũng nhau ngồi nghỉ chân bên một triền dốc, nhìn thẳng ra xa xa là hồ Thủy Quái xanh biếc màu trời, gờn gợn những đợt sóng lăn tăn.


Ảnh minh họa

Trong một khung cảnh đẹp đến vậy, mình thật sự không biết nên viết như thế nào để diễn tả được suy nghĩ trong đầu mà vẫn không làm xấu đi vẻ đẹp này. Bởi vì, trong tầm mắt của mình không chỉ có rừng, có hồ mà còn nhiều hơn những khu nhà kính – những “con sóng trắng” bạt ngàn. Là một cô thực tập sinh yêu thiên nhiên và môi trường, mình hiểu điều này đồng nghĩa với việc những mãn xanh dần ít đi, nhà kính, CO2, khí hậu và nhiệt độ……

Tình yêu không phải lúc nào cũng màu hồng. Tình yêu của mình với Đà Lạt cũng thế. Dẫu đằm thắm và chân tình nay có kèm chút “từng trải” khiến con người ta khiêm nhường hơn, bớt nói lời hoa mĩ lại và suy nghĩ sâu hơn rằng: mình làm được điều gì? Mỗi lần đi hái cà phê vào buổi trưa nắng chang chang khiến mình phát nản, chú Sơn – Chủ nông trại thường hỏi bọn mình rằng: Bạn liệu có đủ dũng cảm để yêu cái gì đó ngay cả khi nó trở nên xấu xa nhất không? Với Đà Lạt cũng vậy: Hỡi những lữ khách, chúng ta có đủ dũng cảm để yêu lấy Đà Lạt một ngày khi rừng thông ít đi, đồi hoa cũng thế và tiết trời ít lạnh đi? Bạn ơi, mình chỉ bỏ ngõ ở đây câu hỏi về cách mà chúng ta đã hành xử với những điều mình yêu quý.

Ảnh minh họa

Bên cạnh những lung linh, thơ mộng và đằm thắm, Đà Lạt cho chúng ta thấy một cái nhìn “đời” hơn rất nhiều. “Đời” hơn trong cách sống và nhận thức. Mình tập cách yêu Đà Lạt từ trong cái tính gọn gàng, ngăn nắp, hạn chế dùng các sản phẩm có nilong, nhựa, bỏ rác đúng nơi quy định, gần gũi với thiên nhiên hơn. Hãy cứ giữ những hình ảnh thật lãng mạn và lung linh về Đà Lạt và thêm vào đó sự nhân văn nhất có thể của mỗi người chúng ta nhé, các lữ khách! 
Ghé thăm Đà Lạt và đừng quên đến Nông trại Specialty cà phê Sơn Pacamara ha.

 

Nguyễn Thanh Hiền

(Bài dự thi: “Chuyến đi của tôi” – lần 1)

Trả lời

Note: Comments on the web site reflect the views of their authors, and not necessarily the views of the bookyourtravel internet portal. Requested to refrain from insults, swearing and vulgar expression. We reserve the right to delete any comment without notice explanations.

Your email address will not be published. Required fields are signed with *

*
*