TỈNH GIẤC Ở ĐÀ LẠT

…Xa tít đằng chân trời, ngọn đồi nhỏ nhuộm đầy sắc xanh tươi của giống trà thảo nguyên cho ra thứ nước chè ngon đượm hương thơm, chạy ngoằn nghèo quanh một con đường đầy bụi trắng…

Tỉnh giấc vào một buổi sớm mai ở Đà Lạt là một cảm giác thật lạ. Nếu đấy là mùa xuân, trời Đà Lạt se lạnh, chỉ cần mở tung cửa sổ, từng đợt gió sẽ thi nhau ùa vào phòng, mát lạnh trong một khoảnh khắc khiến ta run rẩy. Vào mùa hạ, gió sẽ thổi tung rèm cửa, ánh nắng ùa vào phòng như mời gọi một chuyến đi mới giữa núi đồi ngàn thông. Đất trời khi ấy thơm ngát mùi cỏ, mướt mát mùi sương đêm len lỏi giữa những rừng thông xanh ngan ngát đến tận trời cao. Mùa thu, trời Đà Lạt chuyển lạnh. Đêm buông xuống nhanh hơn, bầu trời như sâu hơn dù vẫn xanh thẳm một màu. Mùa đông, thành phố dày đặc sương mờ. Ai sợ nhìn thấy sự mệt mỏi của chính mình cứ ghé chân đến đây, đi dạo trong làn sương mờ, ngắm nhìn những mái nhà cũ kỹ hoặc lắng nghe trong gió tiếng vọng từ những tháp chuông nhà thờ đơn độc dọc dài khắp thung lũng ngàn hoa.

Ảnh minh họa

Tôi đang ở Đà Lạt trong những ngày hè cuối cùng của năm 2018. Cửa sổ phòng khách mở ra một khu vườn be bé, được bao bọc bởi những hàng rào gỗ thấp, chung quanh mọc đầy những bụi hoa trà mi, hoa hồng xinh xắn. Hai cây thông xanh mướt mọc thẳng tắp lên tận trời chập chờn trước mắt tôi như một sự mời gọi kỳ lạ của núi rừng. Xa tít đằng chân trời, ngọn đồi nhỏ nhuộm đầy sắc xanh tươi của giống trà thảo nguyên cho ra thứ nước chè ngon đượm hương thơm, chạy ngoằn nghèo quanh một con đường đầy bụi trắng. Để tận hưởng tối đa khoảng thời gian ngắn ngủi trước khi bắt tay vào đời sống bộn bề, tôi đã quyết định chọn khách sạn này, tự tạo cho bản thân một kỳ nghỉ tĩnh lặng giữa cao nguyên ngàn thông. Sau cánh cửa gỗ, căn phòng ấm cúng mời gọi tôi hưởng thụ một cuộc sống chầm chậm đúng nghĩa, khi sóng điện thoại chập chờn, wifi hầu như rất yếu, xa xa rừng thông ngan ngát xanh, như nhắc nhở du khách đang đứng giữa ban công lộng gió trời ngắm nhìn nó, cố gắng hưởng thụ một cuộc sống hoàn toàn khác, xa rời chốn đô thị ồn ã, bụi bặm và vội vàng.

Ảnh minh họa

Trở lại với thành phố sương mù, với tôi luôn là sự trở lại của những thói quen đã in hằn thành một nếp sống, sống chậm, đúng kiểu Đà Lạt. Dù thành phố yêu kiều này có mất đi đôi phần tĩnh lặng, do lượng khách du lịch không ngớt tìm đến, nhưng Đà Lạt trong tôi vẫn là một bảng màu rực rỡ của đời sống, mà sự chậm rãi của con người nơi đây là một nét chấm phá tinh tế. Cái tĩnh lặng của Đà Lạt đôi khi chỉ đơn giản là vài phút dừng chân trước những cánh đồng phủ đầy hoa cẩm tú cầu bồng bềnh như mây, hít trọn lồng ngực chút không khí tinh khôi của một ngày đầy sương. 

Ảnh minh họa

Khép lại chuyến đi mùa hè, bỗng nhớ đến phát khóc cái cảm giác mấy năm trước đứng ở con dốc trên Phân Viện sinh học, ngó xuống thung lũng xanh mướt phía dưới chân đồi, khi tuổi đời hãy còn trẻ, lòng hãy còn ngây thơ, đời sống lúc đó diễn ra vô tư đến kỳ lạ.
Tận cùng của những chuyến đi luôn là cảm giác thèm khát được sống, được yêu thương những cung đường và cả vùng đất mà mình suốt đời thương nhớ.

Tạm biệt những chuyến đi mùa hè năm 2018, gấp lại trang nhật kí và cố tưởng tượng ra, mùa hè của những năm tới, mình đang ở đâu. Chắc sẽ lang thang ở nơi nào đó của Hàn Quốc, Nhật Bản hay Châu Âu, khi xuân vừa qua, hoa chớm nở và những cơn gió nhẹ nhàng mơn man.

Trần Huỳnh Tuyết Như

(Bài dự thi: “Chuyến đi của tôi” – lần 1)

Trả lời

Note: Comments on the web site reflect the views of their authors, and not necessarily the views of the bookyourtravel internet portal. Requested to refrain from insults, swearing and vulgar expression. We reserve the right to delete any comment without notice explanations.

Your email address will not be published. Required fields are signed with *

*
*